Sương mỏng từ mặt Hồ Tây bốc lên, lạnh và ẩm, cuốn theo mùi rong rêu lẫn chút tanh của nước hồ ban đêm. Trần Minh Khang bước ra khỏi xe đen bóng, gót giày da chạm nhẹ mặt đá marble ướt sương. Ánh đèn fairy lights treo dọc lan can penthouse bar lấp lánh như những mảnh thủy tinh vỡ, phản chiếu lên da cổ anh, lên ve áo tuxedo đen tuyền. Mùi citrus-and-smoke từ khói thơm lan tỏa trên terrace mở, trộn với bass điện tử thấp trầm từ loa ẩn, và xa xa, tiếng chuông chùa vọng lại mơ hồ, hòa vào nhịp lounge. Không khí đặc quánh hơi người, mồ hôi nhẹ dưới lớp vải đắt tiền, ánh mắt dò xét từ khắp nơi. Khang hít sâu, vị espresso còn sót từ buổi chiều lẫn panic-sweat cũ dâng lên cổ họng. Anh biết Hoàng Bảo An đã đến. Cảm giác ấy như pulse đập dưới da, không cần nhìn.
An đứng gần lan can marble, lưng thẳng, tuxedo tối màu ôm sát vai rộng. Ánh đèn chiếu lên tóc đen bóng, lên đường viền hàm sắc. Khi Khang tiến lại, An quay đầu, môi cong cười vừa đủ cho camera. Không phải cười thật. Là performance. “Minh Khang,” An nói to vừa đủ, giọng ấm áp giả tạo, “cuối cùng cũng gặp.” Bàn tay An đưa ra, bắt tay Khang. Da chạm da một giây. Lửa bùng. Khang siết lại, ngón tay ấn vào mạch cổ tay An, cảm nhận pulse đập loạn. Rồi buông. Nhanh. Không được chạm lâu. Gia tộc đang nhìn. Cổ đông đang nhìn. Toàn Hà Nội đang nhìn qua ống kính.
Họ đứng sát vai nhau trước backdrop lụa trắng thêu logo hai tập đoàn. Flash lóe liên tục. Khang mỉm cười, hàm siết dưới lớp da. Vai An chạm nhẹ vai anh mỗi khi nghiêng người cho góc chụp. Fairy lights lung linh trên da cổ An, trên đường gân nổi khi anh quay đầu. Khang muốn kéo. Muốn claim. Muốn đẩy An sát lan can như ban công biệt thự Pháp cổ đêm trước. Nhưng không. Họ là allies. Đồng minh. “Tập đoàn Trần và Tập đoàn Hoàng đoàn kết chống lại tin đồn xấu,” giọng MC vang. Khang gật, mắt không rời An. An gật, mắt tối sẫm nhìn lại. Dưới lớp smile, An thì thầm, chỉ đủ hai người nghe, tiếng Việt thấp và nặng: “Họ đang kiểm tra lòng trung thành. Cậu có thấy không? Mỗi ánh mắt đều là bài test.”
Khang trả lời, môi vẫn cười cho camera: “Tôi thấy. Và pulse của cậu vẫn đập như muốn phá vỡ. Đừng giả vờ không run.” Vai họ chạm lần nữa. Lửa chạy dọc sống lưng Khang. Anh nuốt nước bọt, vị đắng ngọt của tên An lăn trên lưỡi. Sương hồ bám vào da tay, lạnh. Nhưng bên trong, da nóng như muốn cháy. Đám đông xì xào, mùi nước hoa đắt tiền trộn citrus-and-smoke, hơi thở ẩm ướt. An dẫn Khang qua đám người, bàn tay đặt nhẹ lên khuỷu tay Khang, possessive, dễ dàng như đã làm trăm lần. Ngón tay An ấn nhẹ, dẫn anh tránh một khay champagne. Khang để yên. Muốn đẩy ra. Muốn kéo sát hơn. “Cậu dẫn như thể đã claim,” Khang thì thầm, giọng khàn. An cười khẽ, mắt nhìn thẳng phía trước, smile cho một vị khách không tên: “Vì tôi đã. Và cậu để tôi dẫn. Loyalty test chưa bắt đầu đâu, Minh Khang. Còn nhiều bài nữa.”
Họ dừng trước quầy bar mở. Đá marble lạnh dưới lòng bàn tay Khang khi anh tựa. An đứng sát, vai suýt chạm. Bass lounge rung nhẹ sàn, tiếng chuông chùa xa hòa vào. Khang nhìn bartender, giọng đều: “Một old school cho anh ấy. Whiskey sour, thêm dash bitters, không đá viên to. Đúng như ngày xưa.” An đứng im. Mắt hẹp lại một nhịp. Khang nhớ. Nhớ thư viện mưa, nhớ phòng thí nghiệm mùi hóa chất, nhớ sân bóng ướt. An từng uống đúng vậy. Khang không hỏi. Chỉ order. An nhận ly, ngón tay lướt vành ly, chạm nhẹ ngón Khang khi trao. Lửa. “Cậu nhớ,” An thì thầm, giọng trầm, “mười lăm năm. Và giờ cậu order như thể vẫn là của cậu.” Khang uống ngụm whiskey của mình, vị cháy cổ họng. “Vì pulse. Vì ban công. Vì cậu vẫn cười khi flash lóe. Đừng nghĩ tôi quên.”
Họ xoay người, nói chuyện với các vị khách không tên. Smile. Gật đầu. “Cạnh tranh lành mạnh,” Khang lặp lại thông cáo. “Tin đồn bịa đặt,” An phụ họa. Nhưng cơ thể họ luôn angled về phía nhau. Vai chạm khi cười. Khuỷu tay chạm khi nâng ly. Mỗi lần, desire spike. Khang cảm nhận mùi da An dưới citrus-and-smoke: frangipani và mồ hôi nhẹ. An cảm nhận hơi thở Khang nóng trên da cổ khi anh nghiêng sát để nghe. “Loyalty tests yet to come,” An nói thấp, tiếng Việt nặng nề, “họ muốn ta sát cánh. Muốn ta chứng minh không có lửa. Nhưng lửa đã cháy, Minh Khang. Cậu có cảm thấy không? Mỗi lần vai chạm.” Khang gật, mắt tối: “Tôi cảm thấy. Và tôi muốn claim ngay đây. Dưới fairy lights. Trước mặt họ. Nhưng không được. Gia tộc. IPO. Người vô tội.” An cười khẽ, ngón tay lướt vành ly: “Vậy thì ta đứng sát. Smile. Nhưng bên dưới… pulse vẫn ở cổ tay cậu.”
Sương hồ dày hơn, lạnh tỏa vào terrace. Đám đông chen chúc trong bar, hơi người ẩm, mùi mồ hôi nhẹ dưới tuxedo, ánh mắt dò xét từ mọi góc. Khang tựa lan can marble, lòng bàn tay lạnh buốt. An đứng bên, vai suýt chạm. Họ nhìn mặt hồ tối đen, đèn thành phố lấp lánh xa. “Cậu cười khi flash,” Khang thì thầm, “cậu biết hắn chụp. School rival. Narrative flip. Lovers in the open. Và giờ ta phải giả vờ allies.” An quay đầu, mắt cháy dưới fairy lights: “Tôi biết. Và tôi không hối tiếc. Cậu siết tôi. Cậu muốn. Ảnh chứng minh. Bây giờ không còn đường lui. Loyalty test… là đứng sát mà không chạm. Là smile mà muốn nuốt chửng.” Khang siết lan can, xương trắng. “Vậy thì đừng chạm. Đừng dẫn khuỷu tay. Đừng nhìn như muốn claim.” An nghiêng sát hơn, hơi thở nóng: “Tôi không thể. Pulse của cậu… vẫn đập vì tôi.”
Đột nhiên, đèn chớp. Power flicker. Fairy lights tắt một nhịp dài. Bar chìm vào gần tối, chỉ còn ánh hồ mờ và đèn thành phố xa. Tiếng xì xào dâng lên. Bass lounge ngắt quãng. Trong bóng tối gần như tuyệt đối, An quay người. Bàn tay anh tìm thấy eo Khang, “để steady.” Ngón tay ấn vào vải tuxedo, vào da nóng dưới lớp áo. Ba nhịp tim. Lâu quá. Khang đứng cứng, hơi thở nghẹn. Da An nóng, pulse truyền qua. Lửa bùng rực. An không buông ngay. Ngón tay lướt nhẹ, claim, nhớ ban công. Rồi đèn bật lại. Fairy lights lấp lánh. An rút tay, chậm. Ba nhịp quá dài. Pretense vỡ. Khang nhìn An, mắt đói, hàm siết. “Cậu… steady tôi,” Khang thì thầm, giọng nứt, “ba nhịp. Cả bar thấy. Pulse… cậu vừa claim trước mặt họ.” An thở ra, mùi whiskey và citrus: “Vì tối. Vì tôi muốn. Và cậu không đẩy ra. Loyalty test… vừa fail. Nhưng đẹp.”
Họ đứng im một giây, vai chạm dưới ánh đèn mới bật. Desire incandescent. Khang muốn kéo An vào bóng tối lại. Muốn siết eo lại. Muốn thì thầm tên ấy vào da cổ. Nhưng đám đông đã nhìn. Smile phải tiếp. An dẫn Khang trở lại đám người, bàn tay trên khuỷu tay, possessive hơn. “Smile,” An thì thầm, “họ đang test. Cậu run. Tôi cảm thấy.” Khang smile, mắt tối: “Vì tay cậu. Vì ba nhịp. Vì lửa. Đừng nghĩ tôi sẽ buông khi đèn tắt lần nữa.” Họ nói chuyện với khách, bodies angled, vai chạm mỗi lúc cười. Sương lạnh. Marble lạnh. Hơi người ẩm. Bass dội lại. Chuông chùa xa. Mỗi ánh mắt watched. Obsession cháy dưới lớp unity.
Rồi giọng cha của Bảo An vọng từ phía sau, trầm và lạnh. “Bảo An. Ra đây.” An quay, mắt hẹp. Cha kéo anh sang góc terrace tối hơn, gần lan can, xa Khang. Sương bám da. “Nghe đây,” giọng cha thì thầm, chỉ đủ An nghe, “ảnh đã lan. IPO nguy. Danh dự lung lay. Nhưng ta có cơ hội. Sealed bid documents của Trần… cậu phải sabotage trước bình minh. Làm sao cũng được. Làm hỏng. Làm lộ. Làm họ sụp. Nếu không… cả hai nhà cháy. Người vô tội dính. Cậu hiểu không? Loyalty với gia tộc. Không với hắn.” An đứng im, mắt nhìn về phía Khang. Pulse đập. Lửa và đạo đức kẹt cứng. “Con hiểu,” An trả lời thấp. Nhưng bên trong, máu sôi. Sabotage Khang. Claim rồi hủy. Không lối thoát.
Across the room, Khang đứng giữa đám đông, smile cứng. Điện thoại rung trong túi. Anonymous tip. Anh bước sang góc, mở. Tin ngắn, không tên: “Substandard rebar in Hoàng project. West Lake phase. Documents leak soon. Use it. Or both fall.” Khang siết máy, mắt tối. Rebar kém. Hoàng sụp. An sụp. Nhưng pulse. Nhưng ba nhịp tay trên eo. Nhưng lửa. Anh nhìn sang An, đang nói với cha, vai thẳng, mắt cháy. Khang muốn cảnh báo. Muốn claim. Muốn kéo An ra khỏi góc tối. Nhưng gia tộc. IPO. Người vô tội. Anh gõ tin mã hóa nhanh: “Tip. Rebar. Cậu biết gì không?” Rồi xóa. Khôi phục. Nhìn An.
An nhận tin khi cha vừa quay đi. Mắt hẹp. Rebar. Sabotage. Hai bên. Lưỡng nan. Anh nhìn Khang across room, fairy lights lung linh trên da, sương hồ lạnh. An gõ trả: “Tôi biết giờ. Cha vừa ra lệnh. Bid documents. Bình minh. Loyalty test… thật sự bắt đầu.” Khang đọc, tay run. Desire và đạo đức va chạm. Họ không thể chạm. Nhưng đã chạm. Ba nhịp. Và bây giờ, sabotage. Rebar. Lửa giữa hai nhà cháy rực hơn, dưới sương Hồ Tây, dưới bass và chuông chùa, dưới ánh mắt watched. Khang bước lại gần, vai chạm An một lần nữa. Lửa. “Đừng,” Khang thì thầm, “đừng làm. Pulse… vẫn của tôi.” An cười khẽ, mắt tối: “Tôi phải. Và cậu cũng. Nhưng khi đèn tắt… tôi vẫn steady cậu. Ba nhịp. Hoặc lâu hơn.”
Đêm dày. Sương dày. Đám đông chen. Họ đứng sát, smile cho camera cuối, bodies angled, desire spike mỗi chạm. Không lối thoát. Sabotage chờ. Rebar chờ. Loyalty test cháy. Và pulse vẫn đập, rực rỡ, ám ảnh, giữa hai nhà.