Đêm Hà Nội tháng Sáu dày đặc hơi nước, không khí Ba Đình nặng trĩu mùi hoa sứ và gỗ teak già nua thấm vào từng thớ tường của biệt thự Pháp cổ. Trần Minh Khang bước qua cổng sắt rèn, gót giày da chạm mặt đá marble bóng loáng dưới ánh đèn chùm pha lê vỡ vụn thành những mảnh vàng lấp lánh. Hơi ẩm dính lấy cổ áo sơ mi trắng, len vào da thịt như ngón tay vô hình. Xa xa, tiếng còi xe từ phố Ba Đình vọng lại mơ hồ, hòa với tiếng thì thầm lụa là và tiếng chạm ly champagne trong sảnh lớn.
Anh đứng lại một giây, hàm siết chặt. Tập đoàn Trần phải lấy quyền đấu giá từ thiện cho dự án tái phát triển ven hồ Hoàn Kiếm. Không phải vì từ thiện. Vì đất. Vì máu. Vì cái cách Hoàng Bảo An đã đứng đó, cách đây mười lăm năm, trong sân trường quốc tế, nhìn anh với ánh mắt giống hệt bây giờ—nửa thách thức, nửa đói khát.
Hoàng Bảo An đã có mặt. Anh ta đứng gần bàn đấu giá, ngón tay dài lướt nhẹ trên mặt mái chèo gỗ mun, ánh đèn vàng hắt lên đường nét khuôn mặt sắc lạnh, tóc đen vuốt gọn, cổ tay lộ chiếc khuy măng sét bạch kim lạnh lẽo. Mùi frangipani quyện với mùi da thuộc từ áo khoác của An, len vào mũi Khang trước cả khi hai người chạm mắt. Cả sảnh như hụt một nhịp. Khách mời quay đầu, lụa váy sột soạt, champagne lăn tròn trong ly.
Khang bước tới, khoảng cách rút ngắn. “Bảo An. Lâu rồi không gặp ở nơi công khai.” Giọng anh trầm, kiểm soát, nhưng hàm siết đến đau.
An quay lại, môi cong một đường cười mỏng. “Minh Khang. Vẫn thích đến muộn để mọi người phải nhìn. Giống ngày xưa ở trường quốc tế. Cậu luôn muốn cả hành lang phải dừng lại.” Ngón tay An vẫn lướt trên mái chèo, chậm rãi, như đang vuốt ve thứ gì đó riêng tư hơn.
Khang cúi đầu chào khách xung quanh, rồi bước sát hơn. “Dự án ven hồ Hoàn Kiếm. Tập đoàn Trần sẽ lấy nó. Đừng lãng phí tiền của Hoàng.”
“Lãng phí?” An nghiêng đầu, mắt hẹp lại. “Hay là cậu sợ tôi nhớ quá nhiều thứ? Sợ tôi nhắc lại cái đêm cậu đứng dưới mưa ngoài ký túc xá, nhìn cửa sổ tôi đến sáng?” Giọng thì thầm, chỉ đủ hai người nghe, nhưng đủ để không khí giữa họ nổ tung.
Khang nghiến răng. “Đừng.”
“Đừng gì?” An cười khẽ, đưa tay ra. “Bắt tay đi. Cho mọi người thấy hai tập đoàn vẫn lịch sự.”
Bàn tay họ chạm nhau. Cái bắt tay staged, chắc chắn, lịch sự. Nhưng khuy măng sét lạnh của An ép chặt vào cổ tay Khang, kim loại mát lạnh xuyên qua da, dội thẳng lên sống lưng. Khang không buông. Ngón tay siết lại, quá lâu. Hơi thở của An chạm vào má anh, mùi champagne và frangipani. Hàm Khang siết chặt hơn, anh nghiêng người sát dưới vỏ bọc đàm phán.
“Cậu vẫn thích chơi bẩn,” Khang thì thầm, giọng khàn. “Vẫn thích chạm vào thứ không thuộc về mình.”
An không rút tay. Ngón cái lướt nhẹ lên sống cổ tay Khang, một cử chỉ nhỏ đến mức không ai thấy, nhưng đủ để da thịt Khang rát bỏng. “Thuộc về ai? Ngày xưa ở trường, cậu mới là người không buông. Nhớ không? Cậu kéo tôi vào phòng thí nghiệm trống, đẩy tôi vào tường, nói rằng nếu tôi nhìn cậu thêm một lần nữa thì cậu sẽ—”
“Đủ.” Giọng Khang nứt ra, dù chỉ một nhịp.
Đấu giá bắt đầu. Người điều khiển gõ búa nhẹ, giọng vang trong sảnh: “Quyền đấu giá từ thiện cho dự án tái phát triển ven hồ Hoàn Kiếm. Bắt đầu từ năm mươi tỷ.”
Khang giơ tay. “Sáu mươi.”
An không nhìn bảng giá. Mắt dán vào Khang. “Bảy mươi.”
“Tám mươi.”
“Chín mươi.”
Khách mời xì xào. Lụa sột soạt. Champagne sủi tăm. Ánh đèn chùm vỡ thành mảnh vàng trên sàn marble, phản chiếu hai bóng người đứng quá gần nhau.
Khang bước sát bàn. “Một trăm.” Giọng cứng.
An đưa mái chèo lên, ngón tay lướt chậm rãi dọc cạnh gỗ, như đang vuốt ve. “Một trăm hai mươi. Và Minh Khang ơi…” An nghiêng người, môi sát tai Khang, hơi thở nóng. “Nhớ cái hôm cậu đứng ngoài cửa lớp, nhìn tôi thay áo sau giờ bơi không? Cậu đứng đó đến khi tôi quay lại, mắt đỏ. Cậu muốn chiếm lấy. Không phải dự án. Là tôi.”
Khang mở miệng phản đòn. “Một trăm—” Giọng anh vỡ vụn giữa chừng, nứt ra thành tiếng khàn đặc, đói khát lộ rõ thay vì thù hận thuần túy. Cả sảnh im bặt một nhịp. Anh nuốt nước bọt, cố gắng lại: “Một trăm năm mươi.” Nhưng cái nứt đã lộ. Hàm siết đến trắng xương, anh cúi sát hơn, môi gần chạm môi An dưới ánh đèn vàng.
“Cậu đang run,” An thì thầm, ngón tay vẫn lướt trên mái chèo, chậm rãi, khiêu khích. “Giống ngày xưa. Khi cậu đẩy tôi vào tường thư viện, nói rằng nếu tôi không dừng nhìn cậu thì cậu sẽ làm điều gì đó không thể đảo ngược. Cậu muốn claim. Không phải đất. Là tôi.”
Khang không lùi. Anh nghiêng sát hơn, dưới vỏ bọc đàm phán, hàm siết, hơi thở dồn. “Cậu nghĩ nhắc lại quá khứ sẽ làm tôi sụp? Cậu sai. Tôi sẽ lấy dự án này. Và sau đó—” Giọng anh khàn đặc, đói khát lộ rõ. “Tôi sẽ lấy cả thứ khác.”
An cười, mắt tối sẫm. “Lấy đi. Nếu cậu dám.” Ngón tay An rời mái chèo, chạm nhẹ vào ve áo Khang, chỉnh lại một đường chỉ không cần thiết. “Nhưng nhớ, mỗi lần cậu thắng, tôi sẽ nhắc cậu cái đêm cậu khóc trong mưa ngoài cửa sổ tôi. Cậu đã nói gì? ‘Nếu anh không mở cửa, tôi sẽ đứng đây đến chết.’”
Khang siết chặt tay, gần như kéo An sát vào. “Im đi.”
“Không.” An thì thầm, môi gần chạm. “Cậu muốn im tôi bằng cách nào? Giống ngày xưa? Đẩy tôi vào tường? Hôn tôi đến khi tôi không còn thở? Hay—”
Búa gõ. “Một trăm tám mươi từ Trần Minh Khang.”
An giơ tay. “Hai trăm.”
Khang phản. “Hai trăm hai mươi.” Giọng vẫn nứt, đói khát lộ rõ hơn thù hận. Anh cúi sát, trán gần chạm trán An. “Cậu đang chơi với lửa.”
“Lửa giữa hai nhà,” An thì thầm. “Cậu nghĩ tôi quên? Cậu nghĩ tôi không nhớ mùi da cậu sau giờ thể dục, mùi mồ hôi và xà phòng, và cách cậu nhìn tôi như muốn nuốt chửng?”
Khách mời vây quanh, nhưng khoảng cách giữa hai người như một thế giới riêng. Hơi ẩm frangipani dày đặc. Gỗ teak già nua tỏa mùi ấm. Đèn chùm ném vàng vỡ vụn lên cổ tay họ, nơi khuy măng sét An vẫn còn in dấu mát lạnh trên da Khang.
Khang nghiêng sát hơn, giọng khàn: “Cậu muốn gì? Muốn tôi thừa nhận? Rằng từ cái ngày cậu đẩy tôi vào tường phòng thay đồ, tôi không còn ngủ yên? Rằng mỗi lần nhìn thấy logo Hoàng, tôi muốn đốt nó và kéo cậu vào lửa cùng?”
An không lùi. “Tôi muốn cậu nhìn tôi. Thật. Không phải qua thù hận. Qua cái đói mà cậu giấu từ trường quốc tế đến bây giờ.”
Họ đứng sát đến mức hơi thở hòa vào nhau. Gần như một nụ hôn đối đầu, môi cách môi chỉ một nhịp thở. Hàm Khang siết, mắt tối sẫm, tay siết ve áo An. An không rút, ngón tay chạm nhẹ vào cổ tay Khang lần nữa, khuy măng sét lạnh ép vào da nóng.
“Hai trăm năm mươi,” Khang nói, giọng nứt hoàn toàn, đói khát lộ rõ. “Và sau này, tôi sẽ đến văn phòng cậu. Đêm. Không có đèn. Và tôi sẽ—”
An cắt ngang bằng cái cười khẽ. “Cậu sẽ làm gì? Claim tôi? Hay claim đất? Cậu không phân biệt được nữa rồi.”
Búa chuẩn bị gõ. Người điều khiển giơ tay. “Lần cuối. Hai trăm năm mươi tỷ từ Trần Minh Khang—”
An thì thầm sát môi: “Nhớ không, Minh Khang? Cái đêm cậu kéo tôi ra sân bóng trống, mưa tạt vào mặt, cậu đẩy tôi vào cột đèn, và nói rằng nếu tôi không hôn cậu ngay thì cậu sẽ—”
Khang không chịu nổi. Anh nghiêng sát hơn, gần như hôn, giọng vỡ: “Im. Đi.”
Ánh đèn flash. Một vị khách giơ điện thoại, chụp lại khoảnh khắc hai người đứng sát đến mức môi gần chạm, mắt dán vào nhau, thù hận và đói khát hòa quyện dưới ánh vàng vỡ. Búa gõ xuống mạnh. “Chốt! Quyền đấu giá thuộc về Trần Minh Khang.”
Nhưng tiếng búa không át được tiếng xì xào. Hình ảnh đã lưu. Scandal đã nổ. Khang vẫn chưa buông ve áo An. An vẫn chưa rút tay khỏi cổ tay Khang. Hơi thở dồn, mùi frangipani và teak già, tiếng xe xa từ phố Ba Đình, và cái đói khát mười lăm năm bùng cháy giữa hai người thừa kế, giữa hai tập đoàn, giữa hai nhà.
Khang thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ An nghe: “Cậu vừa khiến mọi thứ nguy hiểm hơn. Bây giờ không chỉ là đất. Là chúng ta.”
An cười, mắt tối, ngón tay lướt nhẹ lần cuối trên da Khang. “Tôi biết. Và tôi không hối tiếc.”
Ánh flash còn sót lại trong mắt họ. Gavel đã rơi. Đêm Ba Đình chưa kết thúc. Lửa vừa được châm.